American Dream

From Wikipedia, the free encyclopedia

Jump to: navigation, search

For many immigrants, the Statue of Liberty was their first view of the United States, signifying freedom and personal liberty. The statue is the American Dream icon.

The American Dream is belief in the freedom that allows all citizens and residents[1] of the United States to pursue their goals in life through hard work and free choice. One person may place monetary gain as their highest goal, and thus strive for this in a very American way, gaining through ability rather than social status. The American dream is the freedom liberty and the pursuit to happiness.For another, the American Dream could consist of achieving a state of pure freedom from the choke-hold of money and social structure. These two examples of the American Dream are only drops in an ever-expanding spectrum of possibilities.

Although the phrase’s meaning has evolved over the course of American history, it began as the opportunity to achieve greater material prosperity than was possible in their countries of origin. For others it is the opportunity for their children to grow up and receive an education and its consequent career opportunities. It is the opportunity to make individual choices without the restrictions of class, caste, religion, race, or ethnic group.

It should be noted that the counterculture of 1960’s America introduced for the first time an American Dream directly opposed to the traditional Dream. Whereas tradition stressed monetary gain, the hippie movement valued spiritual gain. Since then, the spectrum has continued to widen to include less generalized, more personal definitions.

Contents

[hide]

//<![CDATA[
if (window.showTocToggle) { var tocShowText = "show"; var tocHideText = "hide"; showTocToggle(); }
//]]>

Cultural References

A great deal of literature has been written in attempts to discover and define the true American Dream. Examples include several Hunter S. Thompson titles, such as “Fear and Loathing in Las Vegas,” and Jack Kerouac’s “On The Road.” Others have been written to critique or ridicule the concept, such as F. Scott Fitzgerald’s “The Great Gatsby” and John Steinbeck’s “Of Mice and Men.”

Death of a Salesman, Raisin in the Sun are great examples of the American Dream

Countless films explore the topic of the American Dream. One such film is 1969’s “Easy Rider,” in which characters make a pilgrimage in search of “the true America.”

Journalist Harmon Leon is the author of the book The American Dream: Walking in the Shoes of Carnies, Arms Dealers, Immigrant Dreamers, Pot Farmers and Christian Believers. In the book, Leon searches for the American Dream as he lives several vastly different people’s perception walking in their shoes. Harmon lives the life of carnies in rural Indiana, arms dealers in Florida, bible-thumpers in Kansas, and pot farmers in Northern California.

Origin

Historian and writer James Truslow Adams coined the phrase “American Dream” in his 1931 book Epic of America:

“The American Dream is that dream of a land in which life should be better and richer and fuller for everyone, with opportunity for each according to ability or achievement. It is a difficult dream for the European upper classes to interpret adequately, and too many of us ourselves have grown weary and mistrustful of it. It is not a dream of motor cars and high wages merely, but a dream of social order in which each man and each woman shall be able to attain to the fullest stature of which they are innately capable, and be recognized by others for what they are, regardless of the fortuitous circumstances of birth or position.”[2]

References

See also

External links

12 Nguyên tắc thành công của Steve Jobs

Bài học từ Steve Jobs – một trong những ông chủ thành công nhất nước Mỹ. Câu chuyện về sự thành công của ông có thể coi như một huyền thoại. Để đạt được những thành công lớn lao ấy một phần không nhỏ do bản thân ông đã tạo cho mình những nguyên tắc và áp dụng chúng một cách linh hoạt. Dưới đây là 12 nguyên tắc đối với những ai nung nấu trong mình ý tưởng đi theo con đường trở thành doanh nhân sẽ không thể bỏ qua:

steve_jobs

Steve Jobs, người sáng lập máy tính Apple

1. Hãy làm điều bạn yêu thích

Đâu là niềm đam mê đích thực của bạn? Hãy thực hiện điều bạn yêu thích để tạo nên sự khác biệt. Động lực duy nhất để làm được những việc lớn đó là bạn cần có tình yêu với công việc mình sẽ làm.

2. Khác biệt

Hãy suy nghĩ một cách độc lập và riêng biệt. Steve Jobs cho rằng: “Tốt nhất là trở thành một tên cướp biển còn hơn là gia nhập lực lượng hải quân”.

3. Làm việc hết mình

Với bất kỳ một công việc nào, bạn cũng nên làm hết khả năng của mình. Đừng lười biếng hay ngủ quên! Hãy để thành công ngày càng nhân lên nhiều hơn. Bạn mong mỏi và luôn ao ước đạt được thành công đó ư? Tại sao lại không thuê những nhân viên xuất sắc có niềm đam mê tột độ với công việc bạn dự định sẽ tiến hành?

4. Phân tích mô hình SWOT

SWOT là tập hợp viết tắt những chữ cái đầu tiên của các từ tiếng Anh: Strengths (Thế mạnh), Weaknesses (Điểm yếu), Opportunities (Cơ hội) và Threats (Nguy cơ).

SWOT là khung lý thuyết, là cơ sở qua đó chủ doanh nghiệp có thể xét duyệt lại các chiến lược, xác định vị thế cũng như hướng đi của công ty mình, phân tích các đề xuất kinh doanh hay bất cứ ý tưởng nào liên quan đến quyền lợi của doanh nghiệp.

Bạn hãy gia nhập thế giới kinh doanh và đưa công ty đi vào hoạt động sớm nhất có thể, hãy liệt kê những thế mạnh và điểm yếu của bản thân cũng như công ty bạn vào một mẩu giấy. Đừng lưỡng lự khi phải vứt bỏ những “quả táo thối” ra khỏi công ty.

5. Hãy là một ông chủ

Tìm kiếm những cơ hội lớn lao tiếp theo. Hãy tìm kiếm và ưu tiên những ý tưởng cần được thực hiện một cách nhanh chóng và dứt khoát, vượt qua thử thách và tạo nên bước nhảy vọt. Đôi khi bước nhảy đầu tiên chính là hành động khó khăn nhất. Hãy vượt qua nó bằng lòng dũng cảm và nhiệt huyết cũng như khả năng trực giác của bạn.

6. Khởi đầu nhỏ, suy nghĩ lớn

Đừng quá lo lắng về nhiều việc cùng một lúc. Hãy bắt đầu từ những điều đơn giản và sau đó tiến đến những việc làm ngày càng phức tạp hơn. Hãy nghĩ về tương lai, chứ không chỉ là ngày mai. Steve Jobs tiết lộ giấc mơ của ông: “Tôi muốn tạo nên một tiếng vang lớn vào vũ trụ này.”

7. Cố gắng trở thành người đi đầu trong thị trường

Hãy sở hữu và làm chủ công nghệ đầu tiên trong mọi việc bạn làm. Nếu một công nghệ tốt hơn xuất hiện trên thị trường, hãy sử dụng nó ngay cả khi có thể người khác sẽ không dùng đến chúng. Bạn hãy là người đi đầu và biến nó thành một tiêu chuẩn trong kinh doanh.

8. Tập trung vào sản phẩm

Người khác đánh giá bạn qua hành động, quá trình làm việc của bạn, cho nên hãy tập trung vào sản phẩm làm ra. Hãy là một hình mẫu chuẩn đi đầu trong chất lượng sản phẩm. Có thể một số người không có thói quen với môi trường luôn đề cao chất lượng tốt. Vậy tại sao bạn không quảng bá tiêu chuẩn đó. Nếu họ không biết đến những sản phẩm của bạn, họ sẽ không mua chúng. Hãy chú ý đến những mẫu sản phẩm. “Chúng ta đã cho ra đời những nút bấm trên màn hình trông hấp dẫn đến nỗi bạn sẽ muốn chạm vào, thưởng thức chúng. Mẫu sản phẩm được thiết kế không chỉ là hình ảnh nó trông giống cái gì mà còn nó sẽ mang lại ấn tượng như thế nào.”

9. Tham khảo thông tin phản hồi

Hãy tham khảo ý kiến phản hồi từ những người xung quanh có kiến thức nền khác nhau. Mỗi người sẽ cung cấp cho bạn một thông tin hữu dụng. Nếu bạn là người đứng đầu trong doanh nghiệp, đôi khi bạn sẽ không nhận được ý kiến phản hồi trung thực, thẳng thắn từ nhân viên, bởi vì họ sợ bạn. Trong tình huống này, bạn cần phải giấu thân phận bản thân, hoặc thu thập thông tin phản hồi từ những nguồn khác. Hãy tập trung và những đối tượng sẽ sử dụng sản phẩm của bạn – và trước tiên hãy lắng nghe ý kiến từ khách hàng.

10. Đổi mới

Đổi mới chính là điểm phân biệt rõ nét giữa một người lãnh đạo và nhân viên. Hãy chọn lấy người tiêu biểu cũng như những người điều hành hàng đầu khác để chia sẻ 50% khối lượng công việc thường ngày của bạn và hãy dành 50% thời gian còn lại của bạn cho nhân viên mới. Đừng nói “không” với cả 1000 công việc, để chắc chắn rằng bạn không đi theo con đường sai lệch. Hãy tập trung thực sự vào những đổi mới, sáng tạo quan trọng. Hãy tuyển những người thực sự muốn làm thay đổi thế giới bằng những điều tốt đẹp nhất. Bạn cần xây dựng văn hoá theo hướng sản phẩm, ngay cả đối với doanh nghiệp công nghệ. Không ít các công ty có rất nhiều những kỹ sư tài năng và nhân viên tài giỏi nhưng cuối cùng điều họ cần vẫn là sức hút để lôi kéo tất cả những con người này lại cùng nhau làm việc, xây dựng công ty.

11. Học từ những thất bại

Đôi khi khi bạn tiến hành đổi mới, bạn mắc không ít sai lầm. Tốt nhất hãy thừa nhận chúng sớm nhất có thể và hãy làm quen với việc cải tiến những đổi mới khác của bạn.

12. Không ngừng học hỏi

Trong cuộc sống, luôn vẫn còn ít nhất một điều gì đó cần phải học. Những ý tưởng kết hợp với đồng nghiệp hay người ngoài công ty. Hãy học hỏi ngay cả từ khách hàng, đối thủ hay cộng sự của bạn. Nếu bạn hợp tác với một ai đó mà bạn không thích, hãy học cách yêu mến – tán dương họ. Hãy học cách phê phán kẻ thù của bạn một cách cởi mở nhưng phải trung thực.

X.Chi
Theo 1000 advices

Barack Obama – hi vọng táo bạo

(Kỳ 7): Chỗ ngồi lịch sử

Thượng nghị sĩ Barack Obama phát biểu tại lễ động thổ đài tưởng niệm mục sư Martin Luther King tại Washington ngày 13-11-2006 – Ảnh: AP

TT – Tôi vẫn nhớ ngày trước lễ tuyên thệ nhậm chức thượng nghị sĩ, tôi và các nhân viên quyết định nên tổ chức một cuộc họp báo ở văn phòng. Lúc đó tôi xếp ở vị trí 99 về mức độ thâm niên trong thượng viện. Đó cũng là ngày làm việc đầu tiên của tôi ở đây.

Tôi chưa hề tham gia một lần bỏ phiếu nào, chưa hề đề xuất một dự luật nào – thực tế là tôi còn chưa ngồi vào bàn làm việc của mình khi một phóng viên rất nghiêm chỉnh giơ tay và hỏi: “Thưa thượng nghị sĩ Obama, đâu là chỗ ngồi lịch sử của ông?”.

>> Kỳ 1: Câu chuyện từ một cái tên
>> Kỳ 2: Không có nước Mỹ da đen hay da trắng
>> Kỳ 3: Hiện thân của giấc mơ Mỹ
>> Kỳ 4: Lời gửi gắm của cử tri
>> Kỳ 5: Đi xin tiền
>> Kỳ 6: Cuộc chiến cuồng nộ

Điểm sáng hiếm hoi

Ngày 4-1-2005, tôi và một phần ba thượng viện đọc lời tuyên thệ nhậm chức thượng nghị sĩ khóa 109. Từ Illinois, Hawaii, London và Kenya, gia đình và bạn bè tôi tụ tập trên dãy bao lơn dành cho khách để chúc mừng khi tôi và các đồng nghiệp mới đứng cạnh bục đá cẩm thạch, giơ cánh tay phải đọc lời tuyên thệ. Một ngày của những nụ cười và lời cảm ơn, của sự lịch thiệp và hào nhoáng – đó là hình ảnh trong mắt những vị khách đến Capitol.

Sau khi gia đình và bạn bè đều đã về nhà, sau khi buổi tiếp tân kết thúc và mặt trời lại trốn sau bức màn xám xịt của mùa đông, một sự thật duy nhất, có vẻ như không thể thay đổi, chắc chắn lại lơ lửng trên thành phố này: đất nước chúng ta đang bị chia rẽ, và Washington cũng bị chia rẽ, sự chia rẽ về chính trị chưa từng có kể từ trước Thế chiến thứ hai. Đối với tôi, những chuyện này hoàn toàn không đáng ngạc nhiên. Tôi đã quan sát từ xa những cuộc chiến chính trị leo thang ở Washington.

Về cá nhân mà nói, một chính quyền nếu thật sự đại diện cho người Mỹ – và thật sự phục vụ người Mỹ – sẽ đòi hỏi phải có một nền chính trị kiểu khác. Nền chính trị đó cần phản ánh cuộc sống thực tế của chúng ta, chứ không phải là loại sản phẩm đã được đóng gói và chỉ việc lấy ra khỏi giá. Nó phải được dựng nên từ những gì là truyền thống tốt đẹp nhất và phải nhìn nhận đến cả những phần tối trong lịch sử của chúng ta.

Kim chỉ nam cho hoạt động chính trị

Một phẩm chất mà tôi nhận thấy khi ngày càng lớn tuổi thì tôi càng coi trọng hơn, đó là sự thấu cảm. Phẩm chất này là cốt lõi quy tắc đạo đức của tôi, là ý nghĩa của cái gọi là quy tắc vàng đối với tôi – không chỉ đơn giản là đòi hỏi cần phải thông cảm hay nhân ái mà còn là một yêu cầu khác cao hơn, đòi hỏi phải biết đứng vào vị trí của người khác và nhìn mọi việc bằng con mắt của người đó.

Giống như các giá trị khác, tôi học được tính thấu cảm từ mẹ tôi. Mẹ tôi khinh ghét mọi biểu hiện của sự độc ác, thiếu suy nghĩ và lạm dụng sức mạnh, bất kể chúng biểu hiện qua định kiến màu da, trẻ con bắt nạt nhau ở trường hay công nhân bị trả lương quá thấp. Bất cứ khi nào bà thấy dấu hiệu của những tính xấu đó trong con người tôi, bà thường nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi: “Con nghĩ việc đó sẽ khiến con cảm thấy thế nào?”.

Đến giờ tôi thấy mình ngày càng quay lại gần hơn với nguyên tắc sống cơ bản của mẹ tôi. “Con nghĩ việc đó sẽ khiến con cảm thấy thế nào?” – câu nói đó trở thành kim chỉ nam cho hoạt động chính trị của tôi.

Tôi có cảm giác mình như một anh chàng lính mới, xuất hiện sau cuộc chiến với bộ quân phục sạch bóng, không một hạt bụi, hăm hở được tham gia trong khi đồng đội vấy đầy bùn đang chăm sóc vết thương.

Khi tôi đang bận rộn với những buổi phỏng vấn và chụp ảnh, với đầy những ý tưởng cao cả rằng cần giảm bớt tư tưởng đảng phái và thái độ gay gắt thì phe Dân chủ bị đánh bại trên toàn bộ các mặt trận – vị trí tổng thống, số ghế đa số trong thượng viện và hạ viện đều thuộc đảng Cộng hòa. Các đồng sự Dân chủ đã chào đón tôi một cách không thể nhiệt tình hơn; họ gọi chiến thắng của tôi là “một trong những điểm sáng hiếm hoi của đảng ta”.

Buổi lễ tuyên thệ nhậm chức vào thượng viện đã chấm dứt chuỗi ngày dài kể từ khi tôi tuyên bố ứng cử hai năm trước đó – tôi đã đánh đổi một cuộc sống tương đối vô danh lấy một cuộc sống hết sức công khai trước mọi người.

Chắc chắn nhiều thứ vẫn không thay đổi. Gia đình tôi vẫn sống ở Chicago. Nhưng đối với tôi, cả thế giới đã thay đổi một cách sâu sắc, theo những cách mà không phải bao giờ tôi cũng để ý chấp nhận. Lời nói, hành động, kế hoạch đi lại và bản khai thu nhập cá nhân của tôi, tất cả đều xuất hiện trên mặt báo buổi sáng hoặc bản tin ban đêm. Các con tôi bị nhiều người lạ tử tế chặn lại trên đường mỗi khi cùng tôi đi chơi vườn bách thú.

Hội nghị tranh luận lớn nhất thế giới

Hầu hết mọi ngày tôi vào điện Capitol qua đường tầng hầm. Phòng họp thượng viện không phải là nơi đẹp nhất điện Capitol, nhưng nó cũng gây ấn tượng mạnh. Trên những bậc thang thoai thoải, 100 chiếc bàn bằng gỗ gụ xếp thành bốn vòng hình móng ngựa vây quanh khu chủ tọa. Một vài chiếc trong số này có từ năm 1819, và trên mỗi bàn có một hộp nhỏ để lọ mực và bút lông. Mở ngăn kéo của bất kỳ bàn nào bạn cũng sẽ thấy tên của thượng nghị sĩ đã từng sử dụng nó, được chính tay những người đó viết hoặc khắc lên: Taft và Long, Stennis và Kennedy.

Đôi khi đứng trong căn phòng này, tôi tưởng như nhìn thấy Paul Douglas hay Hubert Humphrey đang ngồi ở một trong những chiếc bàn, kêu gọi thông qua luật quyền công dân; hay Lyndon B. Johnson đang đi đi lại lại giữa các dãy ghế, túm cổ áo mọi người và đòi phiếu bầu.

Trừ vài phút đến để bỏ phiếu thì tôi và các đồng nghiệp không dành nhiều thời gian trong phòng này. Phần lớn các quyết định như nên đề xuất dự luật gì, vào thời điểm nào, cần sửa đổi gì, và làm thế nào để những người bất hợp tác quay sang hợp tác… đều đã được giải quyết ổn thỏa từ trước giữa thủ lĩnh phe đa số, chủ tịch ủy ban liên quan, nhân viên của họ và (tùy thuộc mức độ bất đồng cũng như sự rộng rãi của đảng viên Cộng hòa đang xử lý dự luật này) đồng nhiệm của họ ở đảng Dân chủ.

Khi chúng tôi lên đến tầng này và viên thư ký đọc danh sách điểm danh, mỗi thượng nghị sĩ phải quyết định quan điểm của mình sau khi đã tham khảo ý kiến của nhân viên, lãnh tụ phe họ, nhóm vận động hành lang và các nhóm lợi ích, cũng như thư cử tri và khuynh hướng tư tưởng. Ở cái hội nghị tranh luận lớn nhất thế giới này, không ai là người lắng nghe.

Mỗi tuần ở Washington ba ngày nên tôi thuê một căn hộ đơn nhỏ gần Trường Luật Georgetown, trên một tòa nhà cao tầng nằm giữa đồi Capitol và trung tâm thành phố. Ban đầu, tôi cố gắng thưởng thức sự cô đơn mới mẻ, tự ép mình nhớ lại những niềm vui của cuộc sống độc thân. Nhưng vô ích, sau 13 năm lập gia đình, tôi phát hiện mình đã hoàn toàn trở thành người thích sống ở nhà, yếu đuối và không tự làm được cái gì.

Buổi sáng đầu tiên thức dậy ở Washington, tôi nhận thấy mình đã quên mua rèm che bồn tắm và phải bám vào tường để khỏi làm ướt sàn nhà tắm. Đêm tiếp theo, khi ngồi xem thể thao và làm ít bia, tôi ngủ quên sau một hiệp đấu, hai giờ sau tỉnh dậy thấy mình đang ngủ trên ghế xalông và bị vẹo cổ trầm trọng. Mấy món ăn mang về nhà không còn ngon lành, sự tĩnh lặng làm tôi khó chịu.

Tôi gọi điện về nhà thường xuyên chỉ để nghe giọng nói của hai con gái, tôi nhớ da diết cái ôm ấm áp của bọn trẻ và mùi thơm ngòn ngọt trên da thịt chúng. “Chào con yêu!”. “Con chào bố”. “Có gì hay không con?”. “Từ lần trước bố gọi ấy ạ?”. “Ừ đúng rồi”. “Chả có gì bố ạ. Bố muốn nói chuyện với mẹ không ạ?”.

BARACK OBAMA (Nguyễn Hằng dịch)

______________

Người phụ nữ đó, theo Obama, rất đẹp, mặc dù không phải đẹp theo kiểu làm cho đàn ông cảm thấy nguy hiểm hay phụ nữ cảm thấy khó chịu. Đó là vẻ đẹp sâu thẳm của một người mẹ.

Kỳ tới: Một gia đình

Posted in Uncategorized. Leave a Comment »

Obama lướt net vào Nhà Trắng

Ông Obama đã tận dụng rất thành công công nghệ thông tin – truyền thông vào chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ.

Không thể đo lường chính xác việc Barack Obama thắng cử có bao nhiêu phần trăm là nhờ tận dụng công nghệ thông tin, nhưng nếu J. F. Kennedy đắc cử năm 1961 một phần nhờ tận dụng truyền hình thì rõ ràng năm nay Obama trở thành tổng thống thứ 44 của Mỹ là nhờ biết dùng sức mạnh lan tỏa của Internet.

Thật ra, chiến dịch tranh cử của cả hai ứng cử viên Barack Obama và John McCain đều mang đậm dấu ấn công nghệ thông tin như dùng Facebook, MySpace, YouTube và blog (nhật ký điện tử). Cả hai đều quyên tiền tranh cử qua Internet và đều có những trang web có hiệu quả.

Những điều này cách đây bốn năm chưa được xem trọng, thậm chí lúc đó YouTube chưa ra đời, Facebook còn bó hẹp trong giới sinh viên một số trường đại học.

Nay, ngay từ đầu mọi người phải thừa nhận Obama, với ưu thế tuổi trẻ hơn, đã sử dụng các công cụ này khéo léo hơn, thu hút nhiều người ủng hộ hơn và cuối cùng đi đến chiến thắng một cách đầy thuyết phục.

Ngay từ đầu chiến dịch tranh cử, ông Obama đã xem Internet như trung tâm thông tin để tổ chức mọi sự kiện, cả trực tuyến (online) và ngoại tuyến (offline). Lúc đó, việc đầu tiên những người điều hành chiến dịch tranh cử làm là thu thập e-mail của bất kỳ ai tỏ ý ủng hộ Obama.

Nhờ Internet, Obama đã tổ chức được một mạng lưới tình nguyện viên cấp cơ sở, giữ liên lạc với họ thường xuyên và khi cần có thể huy động đúng người vào đúng việc.

Ông đã mời được sự cộng tác của Chris Hughes, một trong những sáng lập viên của mạng xã hội Facebook, vì hiểu được sức mạnh kết nối của những mạng như thế. Hughes trao cho những người ủng hộ Obama khả năng kết nối nhau, chia sẻ thông tin, suy nghĩ và sáng kiến.

Và nhờ sự tương tác này, chiến dịch của Obama không chỉ dừng lại ở việc cung cấp thông tin mà còn khích lệ mọi người làm một điều gì đó cụ thể cho cuộc tranh cử.

Chẳng hạn, những tình nguyện viên có đăng ký đều được cung cấp danh sách cử tri mà họ có thể gọi để thuyết phục bầu cho ông Obama. Cơ sở dữ liệu khổng lồ này giúp ban tổ chức phân bổ tự động để tình nguyện viên khỏi gọi nhầm hay nhiều người cùng gọi một số.

Trang web chính thức của Obama cho biết tình nguyện viên đã dùng “công cụ liên lạc cử tri” để gọi gần nửa triệu cuộc gọi vào ngày 1/11.

Trang web chính thức Barackobama.com có những mục nhắm đến những đối tượng cụ thể, có tiệm bán đồ lưu niệm, nơi đóng góp tiền ủng hộ cho chiến dịch, hay thậm chí máy tính trực tuyến để tính xem mình sẽ được giảm thuế bao nhiêu nếu Obama thắng cử.

Trang web này có 1,5 triệu người đăng ký tham gia chính thức. Tổng cộng, Obama thu hút được 600 triệu Đô la Mỹ tiền quyên góp ủng hộ chiến dịch tranh cử và một phần không nhỏ trong đó đến từ các khoản đóng góp qua mạng.

Khi ông Obama tuyên bố chọn ông Joe Biden làm ứng cử viên phó tổng thống, những người ủng hộ trước đó có đăng ký số điện thoại di động đều nhận được tin nhắn trước giới báo chí, tạo cho họ cảm tưởng họ là người nhà. Không có công nghệ thông tin không thể làm được điều tương tự.

Ông Obama cũng là ứng cử viên tổng thống duy nhất cho quảng cáo trên các trò chơi điện tử. Tổng cộng, chiến dịch của ông quảng cáo trên 18 trò chơi, trong đó có các trò chơi rất được ưa chuộng như Guitar Hero hay Madden 09. Đây là loại quảng cáo ẩn, ví dụ hình ảnh ông Obama xuất hiện trên các bích chương trên nền trò chơi…

Hay với chiếc điện thoại iPhone từng gây sốt với người tiêu dùng, bộ máy tranh cử của Obama tung ra một phần mềm nhỏ chạy trên iPhone cho phép người sử dụng cập nhật thông tin tranh cử.

Nếu người sử dụng yêu cầu thêm thông tin về một vấn đề gì đó, phần mềm sẽ cung cấp quan điểm của ông Obama về 18 đề tài. Thông qua dịch vụ GPS, phần mềm cho thấy các sự kiện của Obama được tổ chức ở đâu, vào ngày nào, kèm theo cả hướng dẫn lái xe đến đó.

Chiến dịch tranh cử của ông Obama như vậy đã hiện diện trên 16 mạng liên kết và chia sẻ thông tin, từ các mạng phổ biến như Facebook (trên 2 triệu người kết nối so với khoảng 600.000 người của ông McCain) đến mạng chia sẻ hình ảnh Flickr.

Mặc dù trong tay không có đài truyền hình nào nhưng Obama có YouTube – mọi sự kiện, mọi bài diễn văn đều được nhanh chóng đưa lên YouTube hay Brightcove.

Trong tuần lễ tranh cử cuối cùng, đã có 70 đoạn video được đưa lên YouTube. Dĩ nhiên, để thu hút người vào xem, video có những cảnh người ta không thể tìm thấy trên các đài truyền hình truyền thống như cảnh chuẩn bị diễn văn đêm thắng cử hay cảnh gia đình ông Obama chuẩn bị sau sân khấu trước khi ra đón nhận chiến thắng đêm 4-11.

Không ai tưởng nổi bài diễn văn Obama đọc vào tháng 3/2008 về vấn đề phân biệt chủng tộc ở Mỹ dài 37 phút lại được 5 triệu lượt người vào xem, là đoạn video được xem nhiều nhất trên kênh YouTube của ông.

Tổng cộng, các đoạn video có nhắc đến Obama hay McCain trên YouTube đã được xem đến 2,3 tỉ lần. Riêng các video của chiến dịch Obama được xem khoảng 92 triệu lần, gấp ba lần số lượt xem các video của McCain.

Ông Obama còn biết chi tiền cho quảng cáo trên Internet. Theo thông tin chính thức, từ tháng 1/2008 đến tháng 8/2008, ông đã chi khoảng 5,5 triệu Đô la tiền quảng cáo trực tuyến, trong đó 3,3 triệu Đô la chi trực tiếp cho Google. Thật ra, đây chỉ là một con số không đáng kể nếu biết rằng chỉ trong một ngày trong tháng Mười, chiến dịch của Obama rót đến 3 triệu Đô la vào quảng cáo trên truyền hình.

Ngay cả cách người dân theo dõi ngày bỏ phiếu cũng rất khác trước. Họ có thể vẫn xem ti vi nhưng đồng thời gửi và nhận tin nhắn, tìm trên mạng kết quả từng tiểu bang, nhấp chuột để biết kết quả ở từng tiểu bang một.

Năm nay cũng là năm đầu tiên CNN đưa công nghệ hình ba chiều vào sử dụng. Thay vì hỏi chuyện một phóng viên hay một nhân vật được phỏng vấn qua màn hình, người điều khiển chương trình đứng nói chuyện với hình ba chiều của nhân vật đang đối thoại, tạo cảm tưởng là cả hai người đang cùng đứng trong một căn phòng.

Cách ông Obama sử dụng công nghệ thông tin để chiếm ưu thế trước đối thủ có lẽ sẽ còn được phân tích trong thời gian tới vì nước Mỹ không thiếu các cuộc vận động tranh cử, từ chức thị trưởng đến chiếc ghế thượng nghị sĩ và cả cuộc vận động tranh cử tổng thống năm 2012.

Vân Cầm (TBVTSG)

Posted in Uncategorized. Leave a Comment »

Thiên tài – Thành công

PDF In E-mail
06/11/2008

Image“Người thành công hơn bè bạn

Là người sớm thấy rõ và hướng đến mục tiêu.

Thường xuyên điều khiển sức mạnh của họ.

Bản thân thiên tài cũng chỉ là khả năng quan sát

Được củng cố bằng sự chăm chú vào mục tiêu.

Những người quan sát một cách thận trọng

Và giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng

Sẽ là một thiên tài.”

Edward Bulwer-Lytton